gocphunu.com.vn

Cùng là phụ nữ với nhau, sao lại sỉ nhục nhau như vậy?

  •  Lượt xem: 427 - Ngày đăng: 04/04/2015 10:36:13


 Cái gọi là tình yêu chính là sự rung động từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng đôi khi cái sự rung động ấy lại không đúng lúc, đúng chỗ, đúng hoàn cảnh tương tác của cả hai. Con người ta luôn ảo tưởng và suy tính những thứ viễn vông trong suy nghĩ mà quên đi mất cuộc sống thực của mình. Để rồi khi rơi vào hoành cảnh mà mình ảo tưởng ra lại bế tắc không biết làm gì và cho rằng mình là nạn nhân cần được xẻ chia. Cuộc sống luôn có những cạm bẫy và ai cũng là nạn nhân không ai hoàn hảo cả.

 

Tôi từng thù ghét kẻ có vợ vì đang là nạn nhân và còn tiếp diễn. Tôi từng bị lừa, yêu người có gia đình, khi biết thì đã quá trễ. Vợ của anh là một phụ nữ đẹp, tìm gặp tôi với giọng điệu khá tự tin và có phần hách dịch. Lúc đó tôi chỉ mới 19 tuổi, nhút nhát trước mặt chị ta. Chị nói chị đẹp, có tiền nên chẳng sợ mấy đứa bán thân nuôi miệng, phá hoại gia đình người khác. Tôi giải thích hết lời rằng tôi bị lừa, là nạn nhân thôi và tôi sẽ chấm dứt với anh. Chị ra về và nói sẵn sàng giới thiệu cho tôi một đại gia, và sẽ tìm đến cha mẹ tôi.

 

 Tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm vì bản thân là một nạn nhân đáng thương. Cùng là phụ nữ với nhau, sao lại sỉ nhục nhau như vậy. Sao trên đời có người ghê gớm đến vậy. Về phần anh, anh chỉ im lặng, gần như chạy trốn trước chị. Suốt 6 tháng biết anh, chưa khi nào anh không quấn quýt chăm sóc tôi, chưa khi nào thấy anh lén lút hay ra vẻ gì là có gia đình.

 

 Cùng là phụ nữ với nhau, sao lại sỉ nhục nhau như vậy?Tôi có ngờ đâu mình biến thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình anh

 

 Trớ trêu thay lúc này tôi phát hiện mình có thai, mặt dày tìm đến anh vì không biết phải làm gì. Anh đã khóc, không dám đối mặt với mọi chuyện, muốn tôi phá thai vì nếu giữ đứa bé sẽ hại tôi. Tôi biết mình buộc phải làm như thế chứ biết làm gì hơn.

 

 Sau khi tôi một mình phá thai, dù xua đuổi, chửi rủa, anh vẫn ở bên, vẫn chăm sóc tôi. Tôi hỏi tại sao không về với vợ, anh nói gặp chỉ có xung đột vì có thể không kìm chế được. Anh đang làm thủ tục ly hôn và đợi tòa gọi. Nhưng tôi có điên mới tin lời người đàn ông có vợ.

 

 Trong lúc này vợ anh liên tục làm phiền và nguyền rủa tôi phá thai thì sau này tôi sẽ chẳng sinh con được hoặc con sinh ra bị tật nguyền, dị tật… Tôi giật mình, vì sao chị ta biết? Tôi càng căm ghét và muốn trả thù.

 

 Việc làm ăn của anh ta bị trì trệ vì vốn của chị. Anh không gặp nhưng chị liên tục tìm anh để hàn gắn gia đình nhưng anh không chịu. Sở dĩ tôi biết vì anh ngày nào cũng tìm tôi, gọi điện thoại cho tôi như ngày còn yêu nhau.

 

 Anh bàn với tôi chuyện làm ăn lại ở nơi khác vì anh không muốn bị làm phiền và không muốn tôi bị xúc phạm. Tôi hỏi anh có trốn được cả đời không? Anh nói vợ chồng anh hàn gắn cả trăm lần nhưng không giải quyết được gì, đến nay không thể tiếp tục. Anh thề không phải vì tôi mà ly hôn. Chờ vài thàng tòa giải quyết giao quyền nuôi con cho anh và anh mong tôi yêu thương chúng.

 

 Tôi nghĩ chị ta còn yêu chồng thì tôi sẽ khiến chị ta mất chồng. Còn anh thương con tôi sẽ cho anh mất con. Nỗi hận trong tôi không ai hiểu. Chị ta làm cha mẹ khóc vì tôi. Cha tôi và bà nội chửi mẹ không biết dạy con. Gia đình tôi xào xáo vì sự ích kỷ của chị. Còn anh hại tôi mất con nhưng anh hèn nhát không dám đối mặt.

 

 Cùng là phụ nữ với nhau, sao lại sỉ nhục nhau như vậy? Tôi nghĩ chị ta còn yêu chồng thì tôi sẽ khiến chị ta mất chồng.

 

 Ngày nào chị cũng nhắn tin chửi rủa tôi. Tôi biết chị ta chỉ muốn tôi khổ sở nên giả vờ van xin: "Chị à, mong chị cho anh gặp đứa trẻ. Anh yêu chị hết lòng vì rất yêu con. Em chỉ thay thế chị thôi, anh không ly hôn với chị đâu". Đúng như dự tính của tôi, chị càng làm giá cao, đồng ý ly hôn và giành nuôi con với anh. Vì là mẹ nên chị gần gũi con nhiều và chị có ưu thế về tài chính hơn, trong khi con còn nhỏ.Vì vậy tòa xử chị nuôi hai con. Nhìn anh vật vã đau khổ nhưng lòng tôi sao không hề hả hê?

 

 Dù không phải tôi làm họ ly hôn, cũng không biết lý do của họ vì anh chưa cho tôi biết, nhưng có lẽ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thì tốt hơn. Suốt thời gian này tôi và anh không hề có quan hệ gì, anh chỉ tìm đến tôi nói chuyện tâm sự.

 

 Lẽ ra tôi sẽ chia tay anh ngay sau khi anh mất tất cả nhưng sao tôi lại thấy anh tội nghiệp. Tôi cùng anh xây dựng lại mọi thứ và chuyện gì tới cũng tới, tôi lại có thai. Anh lập tức cưới và giờ chúng tôi là vợ chồng.

 

 Chưa một ngày nào tôi nguôi chuyện anh kêu tôi bỏ con, anh hiểu điều đó. Tôi vẫn mang nỗi hận anh lừa mình mang thai rồi bắt phá ngày nào. Giờ con tôi ba tuổi mà tôi vẫn vậy, có con rồi càng ăn năn chuyện cũ, hối hận vì tôi đã tác động khiến anh không còn quyền nuôi con.

 

 Hiện chị vợ cũ của anh vẫn nhắn tin chửi rủa tôi hàng ngày nhưng tôi không hận chị nữa, chỉ thương chị vì đến giờ chị vẫn yêu anh. Tôi từng muốn trả thùchia tay anh nhưng nghĩ lại làm như vậy rồi ai sẽ yêu tôi được như anh? Ai sẽ đút cho mình từng miếng cháo khi đau ốm, ai kéo mền cho mình mỗi tối, ai sẽ làm cha của con mình tốt hơn anh? Giờ tôi thấy mình thiếu suy nghĩ và vô lương tâm quá, chỉ mong con trai lớn lên không gánh những chuyện xấu của mẹ nó.

 

  Anh đúng là một gã đàn ông tồi tệ, yêu mà không dám bảo vệ người mình yêu và không dám làm mọi điều bên cô ấy. Còn cô ấy nên buông tay để anh ấy quay về bến đỗ của mình và sẽ tìm cho mình một người đàn ông dám yêu cả quá khứ và hiện tại của bản thân hay dũng cảm đối diện với mọi người để thừa nhận minh. Bây giờ ăn năn hối lỗi thì đâu còn kịp, ai cũng có lý do để thù hận, từ một người đàn ông mà ra, hai người đàn bà cùng yêu một người đàn ông và rồi cùng đau khổ. Ban đầu là nạn nhân phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người ta, sau đó lại thành kẻ phá hoại thật sự. Có lẽ lương tâm cắn dứt nên cảm thấy hối hận chăng? Có những thứ không phải cứ hối hận là phủ nhận mọi tội trạng của mình. Làm người không nên ích kỷ quá phải để cho mình một đường lui sau này. Bản chất con người không xấu chỉ là suy nghĩ xấu mà thôi! Đọc thêm giành lại thứ vốn thuộc về mình từ tay tình địch nhé!

Bình luận ()